TIẾNG SÁO GIỮA RỪNG XANH
Thơ : Hoàng Dược
Hồn trinh nữ sao thanh tao quá
Em trắng trong quỳnh cũng phải hờn ghen
Nắng thẹn thùng chui qua kẽ lá
Gió không dám về sợ hư mái tóc em
Tiếng sáo êm êm em ru cả đất trời
Khiến cho kẻ ác phải dừng tay
Cho trái đất không còn mùi lửa khói
Cho thế gian này mãi mãi bình yên